Quấn quít vân vê tà áo Run run đôi môi mở chào Tiếng nói thơ...
Một làn khói trắng Du đời vào quên lãng Nâng sầu thành hơi ấm Hơ...
Bài tình ca mùa Đông anh hát giữa đêm trời giá Tình còn mãi chờ...
Làm sao anh nỡ quên Ðà Lạt thơ? Quên những đêm sương đổ trắng mặt...
[Verse 1] Anh không chắc rằng người em yêu Sẽ cho em những nụ cười...
Từng mùa ấm lạnh nhớ áo em bao thời rách...
Đêm kia em nằm mơ, mơ thấy anh lìa xa...
Con quốc Việt Nam ca bài sông núi hờn căm...
Bài tình ca mùa Đông anh hát giữa đêm trời...
Bảy ngàn đêm góp lại thành lời Qua bảy ngàn...
Dứt bão bắt đầu nước mắt Bao la biển giữa...
Còn gì nữa đâu mà bảo nhau đợi chờ Tình...
Trước mặt anh Hầm chông bãi mìn rừng núi ngàn...
Có một gia đình trung lưu trí thức Từ giã...
Một ngày vào thuở xa xưa trên đất thần kinh...