Bến đỗ hay bão tố

6 lượt xem
Kích thước chữ:
[Lời 1]
Em có quay lại nữa không?
Để anh thôi không đợi trông
Cả dãy ngân hà anh chỉ thích một vì sao...
Phải mất đi người mình thương
Ta mới trưởng thành phải không?
Phải có đau lòng mới biết sâu đậm hay không...
Anh phải học cách đứng lên
Anh phải học cánh quên một cái tên
Tập quen cuộc đời mới không còn em ở bên...
[Điệp khúc]
Vậy là đôi ta đã hết yêu, như ánh hoàng hôn tắt nắng buổi chiều
Một hôm trái gió trở trời, hai kẻ gắn bó lại rời xa nhau
Trời nổi gió lớn chưa chắc đã mưa
Gặp nhau là duyên chắc gì phận số
Ngỡ đã tìm được bến đỗ ai ngờ bão tố...
[Lời 2]
Phải mất đi người mình thương
Ta mới trưởng thành phải không?
Phải có đau lòng mới biết sâu đậm hay không...
Anh phải học cách đứng lên
Anh phải học cánh quên một cái tên
Tập quen cuộc đời mới không còn em ở bên...
[Điệp khúc]
Vậy là đôi ta đã hết yêu, như ánh hoàng hôn tắt nắng buổi chiều
Một hôm trái gió trở trời, hai kẻ gắn bó lại rời xa nhau
Trời nổi gió lớn chưa chắc đã mưa
Gặp nhau là duyên chắc gì phận số
Ngỡ đã tìm được bến đỗ ai ngờ bão tố...
[Điệp khúc]
Vậy là đôi ta đã hết yêu, như ánh hoàng hôn tắt nắng buổi chiều
Một hôm trái gió trở trời, hai kẻ gắn bó lại rời xa nhau
Trời nổi gió lớn chưa chắc đã mưa
Gặp nhau là duyên chắc gì phận số
Ngỡ đã tìm được bến đỗ ai ngờ bão tố...
[Kết thúc]
Ngỡ đã tìm được bến đỗ ai ngờ bão tố...