Đêm trắng đêm ta nằm trong căn gác lưu đày một mình thôi mồ hôi...
Đã qua rồi một thời mưa nắng bên nhau Bước chân kia đi về đâu...
[Verse 1] Nước mắt rơi vội vàng anh giấu che đi khi em nói câu...
Tôi ở ngoại ô, một căn nhà tranh có hoa thơm trái hiền Cận kề...
Là thanh niên xung phong chúng ta hát vang bước lên đường Cùng đi xây...
Tình đến như một giấc mơ tình đẹp là tình...
Anh biết đêm đã vào khuya con tim anh không...
Tưởng rằng đã quên một tình yêu khuất mờ ....
Thật lòng anh không dám mơ ước chi nhiều Hạnh...
La la la la la la la la la la...
Mỗi sáng thức dậy anh chào đón nỗi cô đơn...
Thời gian trôi quá mau, thoáng qua một thời thơ...
Anh biết đêm đã vào khuya, Con tim anh không...
Chút nắng ấm lại về bên anh Sau cơn giông...
Bỗng nhiên buồn vu vơ Con tim anh thẫn thờ...