Thế gian vô thường

3 lượt xem
Kích thước chữ:
[Lời 1]
Cuộc đời cứ ngỡ giấc mơ
Đến khi nhìn lại, một đời phù vân
Trần gian nơi chốn nợ nần
Nợ tình nợ nghĩa, bao lần trả vay...
Sinh ra tay trắng bàn tay
Đến khi khuất bóng, chẳng thay đổi dời
Cuộc đời người giống trò chơi
Thắng thua thành bại, một thời đã qua...
[Điệp khúc]
Cho ta được gặp lại ta
Chỉ là chiếc bóng, chiều tà thế gian
Đời người hết hợp lại tan
Lợi danh quyền tước là hành trang vô thường... ha há ha hà...
Người đời đừng mãi vấn vương
Trả về cho đất, đoạn trường bi ai
Tiếc chi tháng rộng ngày dài
Cũng về với đất hình hài này thôi...
[Lời 2]
Cuộc đời cứ ngỡ giấc mơ
Đến khi nhìn lại, một đời phù vân
Trần gian nơi chốn nợ nần
Nợ tình nợ nghĩa, bao lần trả vay...
Sinh ra tay trắng bàn tay
Đến khi khuất bóng, chẳng thay đổi dời
Cuộc đời người giống trò chơi
Thắng thua thành bại, một thời đã qua...
[Điệp khúc]
Bỗng nhiên ta lại gặp ta
Chỉ là chiếc bóng, chiều tà thế gian
Đời người hết hợp lại tan
Lợi danh quyền tước là hành trang vô thường... ha há ha hà...
Người đời đừng mãi vấn vương
Trả về cho đất, đoạn trường bi ai
Tiếc chi tháng rộng ngày dài
Cũng về với đất hình hài này thôi...
[Điệp khúc]
Cho ta được gặp lại ta
Chỉ là chiếc bóng, chiều tà thế gian
Đời người hết hợp lại tan
Lợi danh quyền tước là hành trang vô thường...
Người đời đừng mãi vấn vương
Trả về cho đất, đoạn trường bi ai
Tiếc chi những giấc mộng dài
Cũng về với đất hình hài này thôi...
[Kết thúc]
Tiếc chi tháng rộng ngày dài
Trả về với đất hình hài này thôi... hà há ha há hà...