Ai lướt đi ngoài sương gió Không dừng chân đến em bẽ bàng Ôi vừa...
[Verse 1] Anh không chắc rằng người em yêu Sẽ cho em những nụ cười...
Trăm hoa rơi vô thức trong màn sương Khiến cõi lòng hóa cơn mưa buồn...
[Nhạc: Trầm Tử Thiêng - Lời: Nhã Ca] Tôi làm con gái Buồn như lá...
Anh đã cho tôi thời gian tuyệt diệu Với chuỗi hôn nồng môi ấm hương...
Bao nhiêu thương nhớ gom nhặt đầy anh trở về...
Trời đầy những mây xám Bước chân về con phố...
Tim tôi như nghe đau nhói, khi trông theo bóng...
Một ngày vui dường như về đây Mà chợt nghe...
Trong tình yêu người ta vẫn nói. Khi yêu ai...
Ra đi ta rũ áo ra đi Ta rủ áo...
Dốc hết tình này ta trả nợ người Dốc hết...
Rồi một hôm chợt nghe lặng im phố vắng tênh,...
Mỗi sớm bước ra ngoài hiên nhà, Thấp thoáng bóng...
Đêm qua chưa mà trời sao vội sáng Một đàn...