Trường ca huyền thoại Miền Trung

4 lượt xem
Kích thước chữ:
Một ngày như mọi ngày, đoàn thuyền bắt đầu ra khơi
Bầu trời trong xanh hiền hoà, biển lặng cuối trời chim bay.
Mẹ già mắt lệ rưng rưng, tiễn con đi về phía biển.
Vợ hiền ánh lệ chia ly, con thơ cười khẽ gọi cha.
Một ngày không như mọi ngày, đỏ rực cuối trời chân mây.
Trẻ gọi trao nhau nụ cười, hẹn ngày trở về nên đôi.
Người ở tiễn người ra đi, chia ly trong bao nghẹn ngào
Dù biết sẽ về bên nhau, mong sao người sẽ về mau.
Nhưng, cuộc đời có nào biết được ý trời
Trao chi lời thề, để giờ này người ở người đi.
Sao gieo sầu đau người yêu người xa cách.
Vợ xa chồng, con dại phải mồ côi
Mưa biển chiều buồn thảm đến thê lương
Tiếng gọi người át lên trên tiếng sóng.
Thân gầy gò mòn mỏi ngóng về nơi xa, mong tìm lại chút hình hài đã khuất.
Nhưng cuộc đời không còn thương một kiếp người
Không cho người về cũng chẳng trả lại chút tàn thân.
Anh, anh ở đâu sao không về bên em, để con khờ đêm tỉnh giấc gọi cha.
Nấm Mồ Không Thi Hài
Người hẹn về không thấy người về, để mẹ già ra ngõ ngồi trông
Vợ hiền ngồi ôm đứa con khờ, tựa hình hài buông liễu gầy trơ.
Bờ biển vàng nát dấu tay người, nấm mồ vàng chẳng có hình anh
Hình kỷ niệm ta sánh vai kề mà giờ này sao chỉ mình em.
Anh, sao không về đây bữa cơm chiều vắng bóng.
Đứa con mình quen tiếng không màn an.
Nấm mồ không có thi hài, con ơi có nghe lời mẹ.
nấm mồ không có thi hài, người hẹn về chẳng thấy người đâu.
Nấm mồ không có thi hài, biển kia đã quen lời gọi.
Nấm mồ không có thi hài, thì giờ này em khóc vì ai.
Nấm mồ không có thi hài, thì giờ này mẹ khóc vì ai.
Nấm mồ không có thi hài, thì giờ này con khóc chỉ vì anh.
Mảnh Đất Vọng Phu
Đã có một ngày, Vọng Phu ôm con trên đất này
Nhưng sao giờ này Vọng Phu ôm con đứng đợi ai
Có nỗi đau nào khi chồng xa con nhớ.
Và có nỗi đau nào khi tình duyên dở dang.
Sóng gió nào ngờ rẽ chia đôi nơi hai cuộc đời
Đem thân dập vùi, gửi nơi lạnh lẽo chốn biển khơi.
Để bao bão giông nơi bình yên nổi dậy, và dấy lên đất này bao tượng đá Vọng Phu.
Xưa Vọng Phu đứng chờ chồng hoá tượng, nay đợi người muối mặn hoá cằn khô
Ôm con đợi ai đã bao ngày khô lệ, người có về sao chẳng thấy người ơi.
Khi xưa người đi có bao giờ không về, mà để giờ trông đợi hoá Vọng Phu.
Sẽ còn vang mãi ngàn đời đất Việt, mảnh đất này bao tượng đá Vọng Phu
Mảnh đất này, bao tượng đá Vọng Phu