[Verse 1]
Mình vỡ lẽ ra
Mình vỡ lẽ ra
Rằng cuộc sống
Này đâu, này đâu chỉ có màu hồng...
Từ lúc mới sinh ra
Mẹ cha nói ta
Rằng con nhé hãy bước
Hãy bước trên chính đôi chân...
Nhưng đi như thế nào?
Đi bao xa?
Đi đến đâu?
Không một vết dấu
Dù bão trong lòng
Ngày tháng lông bông
Nhưng ta luôn cầu mong
Ta nuôi ước mong...
[Điệp khúc]
Vì mình đã quá, đã quá
Đã quá, đã quá cô đơn
Vì mình đã quá, đã quá
Đã quá, đã quá cô đơn...
Vậy mình sẽ ngước mắt lên nhìn trời
Nước mắt hay là mưa
Cho bốc hơi lên trời...
Vậy mình sẽ ngước mắt lên nhìn trời
Tâm trí ta nghỉ ngơi
Quên hết những đầy vơi... hư hứ hư hừ...
Nước mắt hay là mưa
Cũng sẽ là ngày xưa...
[Verse 2]
Ngày tháng tháng trôi qua
Tưởng rằng mình đi rất xa
Người này đến người đến người quen
Rồi bỗng thành lạ...
Rồi lúc ngã đau ta
Nhìn ra chính ta
Chỉ như rơm như rác
Chẳng khác, chẳng khác chi ai...
Ta nuôi bao khát vọng
Nhưng song song nuôi đớn đau
Không hề hay thấu
Hạnh phúc mai sau
Luôn ở trong đầu
Nhưng ta luôn lạc nhau
Ta luôn thấy đau...
[Điệp khúc]
Vì mình đã quá, đã quá
Đã quá, đã quá cô đơn
Vì mình đã quá đã quá
Đã quá đã quá cô đơn...
Vậy mình sẽ ngước mắt lên nhìn trời
Nước mắt hay là mưa
Cho bốc hơi lên trời...
Vậy mình sẽ ngước mắt lên nhìn trời
Tâm trí ta nghỉ ngơi
Quên hết những đầy vơi...
[Kết thúc]
Vì mình đã quá, đã quá
Đã quá, đã quá cô đơn
Vì mình đã quá, đã quá
Đã quá, đã quá cô đơn
Vì mình đã quá, đã quá
Đã quá, đã quá cô đơn
Vì mình đã quá, đã quá
Đã quá, đã quá cô đơn
Vì mình đã quá, đã quá
Đã quá, đã quá cô đơn...
Vì mình đã quá đã quá
Đã quá đã quá cô đơn